Wednesday, May 12, 2010

cảm tình

Tuần trước hai vợ chồng được mời đi ăn nhà hàng, nên chồng gặp lại được một vài người bạn thân mà cũng khá lâu rồi chưa gặp. Trong đó có một chàng Hàlan, chàng này có cô vợ vietnam mà ngày xưa ở vietnam Mrs. Truong cũng đã vài lần gặp sơ sơ và nói vài câu sơ sơ. Chỉ vậy thôi nhưng cũng có cảm tình với cô bạn này lắm, nghe đâu cô này dân miền Tây nữa. Mà khỏi nói nha, hễ cứ nghe miền Tây là mình nghĩ liền đến những người thật thà chất phác rồi.

Lần cuối cùng mình gặp cặp này chắc cũng phải vài năm về trước, ở Diamond plaza thì phải, khi đó cũng nói vài ba câu bâng quơ rồi thôi. Lần này gặp lại thì nói chuyện được nhiều hơn, và thật bất ngờ một điều rằng cô này thiệt là ''ấy'' quá ặkặk, và khi nói chuyện thì mình hửi luôn được cái mùi...khoa trương của cổ luôn mới khổ mình chứ. Quê ở miền Tây thì mình biết rồi, nhưng mình đâu có hỏi là ở đâu đâu thì cổ đã bắn luôn cho mình một câu ''lên thành phố học từ năm 13 tuổi rồi'', thì có gì quan trọng đâu, khoe ở thành phố bao nhiêu năm mà cái bệnh viện Từ Dũ cổ cứ kêu bằng Từ Vũ Từ Vũ ặkặk. Gia đình thì vẫn còn ở quê mà hỏi cái gì ở quê cũng đều không biết gì hết, không nhớ gì hết bị dzì ''lên thành phố học từ năm 13tuổi rồi''
Mấy chuyện tế nhị chi tiết về gia đình mình đâu có định hỏi, chỉ muốn nói chuyện về cuộc sống bên này thôi. Ai dè đâu cổ kể luôn chuyện em trai ở thành phố muốn chuyển nhà, cái nhà cũ ở khu lao động phức tạp quá, với lại em trai thích cái nhà lớn hơn, muốn mua cái nhà khác lớn hơn rộng rãi hơn, cứ phải nhấn nhá chữ lớn vài lần cho mình hiểu dzậy á.

Ngày xưa chàng hàlan kia với đồng chí chồng là thân lắm, ở cùng ký túc xá mà. Rồi sau này chàng này đi theo đồng chí em chồng về vietnam mới lòi ra được tình yêu này. Bao nhiêu bài ca con cá mà chàng hàlan được nghe, hắn đều hỏi lại các đồng chí bạn vietnam hết, chuyện gì hắn cũng kết bằng câu ''sao truyền thống vietnam kì quá vậy'' ặkặk. Các đồng chí bạn vietnam đều biết hắn bị playing hard, nhưng ai biểu hắn thương thì phải chịu thôi. Cô này nói chuyện thì khoa trương phong lưu ghê gớm lắm, không biết cổ có biết ngày xưa chàng của cổ để đáp ứng được các yêu cầu cổ đưa ra thì hắn phải làm hai ba jobs không, ăn uống tằn tiện, một ngày ngủ chừng 5tiếng, đi chợ thì phải là những chợ rẻ tiền nhất, xài đồ gì cũng phải rẻ nhất. Thương vậy đó.

Tóm lại, từ cái cảm tình ban đầu tự nhiên sau cuộc gặp gỡ thì cái cảm tình ấy trôi đi đâu mất mẹ. Mình cảm thấy sao mà oải chè đậu quá, vì lúc đầu còn nghĩ ''à kết thêm bạn vietnam bên này thì tốt quá chớ sao'', càng về sau cuộc nói chuyện mình chỉ ngồi nghe coi nàng biết được tới đâu mà ''quăng'' dữ quá. Nếu biết trước có vụ văng miểng như vầy thì trước khi gặp mặt, mình đã chuẩn bị sẵn một số miểng mang theo để quăng lại chớ ngu gì ngồi hứng miểng không ặkặk. Thôi, mình tạm biệt chim cú luôn

16 comments:

CapriR said...

Khà khà, nhỏ Truơng yên chí, cô đó chỉ có quăng miểng thôi, chớ gặp chị là chị quăng hột soàng cho bể đầu luôn kià hí hí hí

Diên Hoàng said...

Từ Arnhem chạy lên Amsterdam chỉ có tiếng rưỡi, hấp dẫn quá! Muốn đem lựu đạn tiếp tế cho Mít Xì Ăk Ăk :)

Đậu said...

hehe, lần sau nhớ mặc áo giáp, nhé, nhé.

Cô Hai said...

Sao em mày hiền dzị ? phải kê tủ đứng bịt miệng con mẻ chứ :hihihi ...Né là phải rồi em, bởi dzị ta nói chán cái mớ đời khi quen bạn ....Đàn bà khoái khoe, còn gặp đàn ông thì dzo^ dziên thúi (muốn lấy guốc đập mỏ ác) .

White Linen said...

vay ma lay duoc anh chong tot qua vay, dung la so suong phai chiu ;D

Mẹ Chuột said...

Nghe sao anh chong Halan thay thuong qua'. Sao Mrs.T khong ho?i co o SG ma` co o gan kho ddan nao khong sao no dzu dzi. hahaha

Mrs. Truong said...

chị Cap: miểng thì né chớ hột xoàng là chụp lẹ à nghen hahahah

anh Hoàng: trời trời, có ân oán gì với chị Cap mà cho em mượn lựu đạn dzậy trời ặkặk :))

chị Ba: nếu gặp thì em té cho nước nó trong, chớ mặc áo giáp chi nữa ;)

Hai: bà này ác quá, đập mỏ ác rồi lấy gì nghe nổ tiếp bà :))

White Linen: chắc ngoài cái khoa trương, cổ cũng có nhiều tính tốt mà chỉ chồng biết nên chồng thương cũng phải thôi, mà số sướng thì hưởng chứ chịu là chịu sao, chịu nghe tội nghiệp ghê á :D

mẹ Chuột: há, mẹ nó cũng hài kém gì mình ta :)). Mà công nhận là anh hàlan này dễ thương lắm, rất là tử tế luôn á.

White Linen said...

hahaha, o vN bay gio an noi kieu do khong a, chiu noi khong :))

Mrs. Truong said...

White Linen: ờ dzậy xin lỗi chịu hem nổi heheheh

Anonymous said...

Toi nghiep cai co "no^?" kia wa', khi kho^ng la.i "no^?" vo+'i ba` trong xo'm "nha` la^`u" na^`y - la`m ca? xo'm nha`o dzo^. Gio+'i thie^.u tui cho co^ kia di de^? tui ke'o phe vo+'i co^? cho "ca^n ba(`ng" (ma` ho.c "no^?" cu~ng kho^ng pha?i dze^? ha, hmmm tho^i de^? tui "ti'nh" la.i.)

No'i cho+i tho^i chu+' tui "thi'ch" he^'t ta^'t ca? tu+`ng nha^n va^.t trong ca'i xo'm na^`y do' - ke^? ca? ca'i co^ "7 tha'ng" kia va` ma^'y co^ng chu'a, hoa`ng tu+? no.

Ottawa, Canada

Mrs. Truong said...

Anonymous: đáng lẽ ký cái tên thì đỡ dài hơn là ký chổ ở, mà em còn gọi tên được cho dễ nữa. Cám ơn chị/anh đã đọc và ''hùn'' dzô với cái xóm này luôn heheheh

Anonymous said...

Co goi tui la co Tu+ Kie^`u nha, nhu+ng tui "nhie^`u kinh nghie^.m" ho+n co^ Hai va` co^ Ba Da^.u do.

co Tu Kie^`u

Mrs. Truong said...

Dạ cô Tư Kiều :). Mà nhiều kinh nghiệm hơn là kinh nghiệm khoảng nào vậy cô Tư?

Anonymous said...

Cho+i` o+i, ca'i khoa?ng tuo^?i ho+n do' ma` - chu+ ma^'y chie^.n kha'c nhu+ na^'u a(n, giu+~ con, lo cho cho^`ng, di la`m, kie^'n thu+'c va` v.v.. thi` cha('c cha('n la` tui thua ma^'y co^ ma^'y tra(m ca^y so^' la^.n - tho^i du+`ng ba('t tui khai ra nhie^`u nhe.:=)).
Co^ tho^ng minh, qua' qua('t la('m - gio^'ng con ba.n cu?a tui ma` gio+` no' di bie^.t ta(m ti'ch nhie^`u khi do.c ba`i co^ vie^'t ma` nho+' no' qua'.:-(

co^ Tu+ Kie^`u

Serene's Mummy said...

tội nghiệp các cô miền tây "thật thà chất phác " thấy thương ghê áh, " chua sạch phèn mà bày đặt lên chân" :))

Serene's Mummy said...

tội nghiệp các cô miền tây "thật thà chất phác" thấy thương ghê áh, "chưa sạch phèn mà bày đặt lên chân" :))