Sunday, February 20, 2011

vàng



Người ta có đồ mới người ta có hình mới, ghétttt.
Kém miếng thiệt khó chịu mà ặkặk

8 chiện về quê ăn Tết [2]

Saigon bây giờ đắt đỏ ghê gớm, mấy bữa trước có đọc bên blog chị NL nên nói chung là đã chuẩn bị tinh thần rồi nhưng không ngờ là mắc...thiệt ặkặk. Đã thế người ta còn lợi dụng chữ Tết lên giá lung tung beng, giá gì mà lên 10% luôn, việt kiều chịu không thấu ặkặk. Bởi mới nói, mấy bữa Tết có gặp một người, người đó không nói trực tiếp với mình nhưng đại khái nội dung là ''việt kiều hả, xài tiền đứng dưới gót chân anh thôi'', công nhận người nói đúng quá xá luôn người ơi ặkặk.
Một bữa đói quá rồi đi ngang quán mì trên đường Ngô Đức Kế, quán này thì hồi xưa giờ mình ăn wài nên mình biết rõ là nó mắc nhưng được cái là nhiều kỉ niệm vì...món tương chấm rất ngon, thế là bốn mạng nhào dzô. Ăn mỗi người một tô rồi mà sao cảm giác như không ăn gì hết, thế là mỗi người tô nữa, vẫn cảm giác không có gì hết nên lại tô nữa tô nữa tô nữa. Cứ vậy thôi mà lát sau tính tiền mình hơi bị giật mình: năm chục ngàn một tô mì bò viên, mình thề là mì thì gắp được hai ba lần, bò viên là một viên bự cắt ra làm bốn.

Ngày xưa ở cái hẻm tí hon nhà mình, nước dừa hai ngàn một trái mà giờ mua hai trái dừa phải là hai chục ngàn. Hủ tíu mì cháo phở gì đó ở cái xóm lao động tí hon này ngày xưa tám đến mười ngàn một tô, giờ hai mươi lăm ngàn. Ngày xưa của mình mới cách đây ba năm thôi à, sao giá cả bay dữ vậy trời. Đó là mới xóm lao động thôi, xóm quận nhứt trung tâm chắc còn ghê dữ nữa. Bởi mới thấy, sống ở saigon mà làm tiền không được nhiêu thì sao sống nổi hở trời?!? Lương công nhân triệu rưỡi hai triệu là xiền chết luôn chứ khỏi tính chi cho mệt.

Cái đường hoa Nguyễn Huệ năm nào cũng tốn tiền tỷ làm mà năm nào cũng xấu ớn mà năm nào bà con cô bác cũng kéo đi đông như kiến. Mình tự hỏi, nếu tiền tỷ đó cứ rải đều ra trong năm xài cho chuyện trồng & chăm hoa đàng hoàng dọc theo mấy bồn hoa trên các con đường trung tâm có phải hơn là chỉ xài cho vài ngày rồi đập bỏ quăng thùng rác. Chưa tính đến tùm lum hệ lụy như kẹt xe suốt Tết ở khu trung tâm này, chen chúc đông đúc để rồi bị bóp hoặc bị mất bóp ặkặk. Chụp hình thì phải làm dáng mà làm dáng là coi như kẹt hàng dây người chờ mình làm dáng xong, mà có được cái hình ra hồn đâu, trong hình toàn người với người mông với mông không thôi á.

Taxi ở saigon giờ sao chạy xe thấy ớn quá trời luôn, ngồi trong xe mà nhiều khi tưởng ổng cán người ta luôn rồi. Nghe kể mấy anh tài xế taxi người nào trong xe cũng thủ sẵn cây sắt, đặng cọ quẹt cái là nhào ra xe phang thằng kia liền ăkặk. Mà cái nghề lái xe này quá khổ, giờ cao điểm mệt mỏi thì cũng đúng. Đằng này ở saigon giờ nào cũng là giờ cao điểm, chổ nào cũng là chổ cao điểm, giờ nào chổ nào cũng kẹt xe mệt mỏi luôn. Nghề khổ vậy rồi mà người còn làm cho khổ thêm, mật độ taxi dày đặc nên chuyện tranh giành dẫn đến đấm đá là dĩ nhiên thôi.



Mùng mấy Tết nên người xe vẫn chưa chen chúc


Một sớm ngồi đợi xe đò về miền tây


Saigon saigon ơiii, nhớ nắng saigon...

Thursday, February 17, 2011

8 chiện về quê ăn Tết [1]

Cả nhà về quê ăn Tết lần này được 3tuần, mà mình suy nghĩ rồi, mình thề là từ nay trở đi mà có về việtnam là phải về 3tháng. Về 3tuần chưa kịp làm gì hết thì phải bay trở lại, trong khi 3 tuần đó chủ yếu là bệnh hoạn không thôi ặkặk.

Nhỏ người làm hai ngày đầu còn lạ nước lạ cái nên bị một thằng vai em nó quýnh wài, rồi nóng nực bực bội, rồi tự dung đùng cái xung quanh toàn người với người trong khi trước giờ ở nhà chỉ có mẹ với nó nên nó hơi ái ngại một chút. Đến ngày thứ ba thì bắt đầu quen, thế là người làm được nước làm tới, đi ra đi vô hết nhà, rồi chỉ tay năm ngón điều hết người này đến người kia ẵm ra ngoài sân chơi đặng dễ dàng hóng chuyện ngoài xóm (đông đúc xô bồ gấp trăm lần trong nhà).
Thằng vai em nhỏ hơn người làm 2tháng, truớc giờ trong nhà đang làm vua rồi cũng đùng một cái có công chúa ở đâu xuất hiện, chàng mất ngôi độc tôn nên đừng hỏi tại sao sáp tới gần là oánh người làm nhà mình tơi tả ặkặk. Người làm thì một bước thành công chúa nên hơi đỏng đảnh, giờ về lại đây vẫn còn dư âm nên nhõng nhẽo quá xá, hở tí là đòi ẵm đòi bồng, mà giờ nhà chỉ có hai mẹ con nên mình ẵm nó cả ngày chắc nhịn ăn luôn quá.


Để coi ông Cố lì xì mình nhiu đâyyy


Bò bía chay: dĩ nhiên trước khi về hai vợ chồng cũng lên một list dài những món phải ăn heheheh, mình lỡ rất nhiều món nhưng không hề tiếc chút nào vì món bò bía chay của Ngoại làm sáng mùng một mới chính là món mình thực sự nhớ, thực sự thèm. Món mà hơn hai chục năm ở nhà, mình chưa lỡ bao giờ trong những sáng mùng Một. Là món truyền thống của gia đình, là tục lệ đẹp của gia đình đã được truyền từ đời bà sơ bà cồ bà cố của mình, mà mình biết sau này nếu Ngoại không còn ngồi cuốn vào những sáng mùng Một nữa thì người kế tiếp cuốn bò bía chay sẽ là Mẹ

Ông bà Ngoại: về nhà thấy ông bà ngoại vẫn vậy, nghĩa là vẫn bịnh rề rề vậy. Thì ông bà ngoại cũng gần 80 rồi nên hễ trái gió trở trời cái là bịnh. Bà ngoại vẫn la mắng con cháu trong nhà, ông ngoại vẫn lui cui sửa đồ đạc lặt vặt trong nhà. Nhớ ông ngoại bà ngoại quá hixxx

Ba Mẹ: cũng y vậy. Mẹ trước giờ vẫn là người trông coi nhà cửa, chăm sóc ông bà ngoại. Giờ có thêm thằng cháu ngoại nữa nên lại càng tất bật hơn. Cái gì cũng phải là mẹ chăm lo, cho nên có ngày dọn dẹp nhà cửa này nọ đến 1g sáng mới đi ngủ, riết rồi đổ bệnh cũng phải.